May mắn đến với người bệnh Viêm Gan B và Xơ Gan Cổ Trướng

dieutram

New Member


Bài thuốc truyền đời chữa bệnh viêm gan B và xơ gan cổ trướng của lương y nức tiếng Hà thành

(http://giadinh.net.vn/suc-khoe/bai-thuoc-chua-benh-xo-gan-co-truong-cua-luong-y-nuc-tieng-ha-thanh-20130515110721573.htm#sendbl)
GiadinhNet - Trở về quê hương từ chiến trường ác liệt, người cựu chiến binh ấy chọn con đường tiếp nối nghề bốc thuốc truyền thống của gia đình.
Hơn 30 năm qua, ông không ngừng nghiên cứu hoàn thiện bài thuốc cha ông để lại, đồng thời coi việc cứu người bệnh qua cơn hoạn nạn như là niềm hạnh phúc của mình. Nhờ tài năng và tấm lòng ấy, danh tiếng lương y Nguyễn Sỹ Bằng ngày càng vang xa, được đông đảo người bệnh biết đến như là địa chỉ tin cậy điều trị căn bệnh xơ gan cổ trướng.

Lương y Nguyễn Sỹ Bằng đang bắt mạch cho bệnh nhân.
Ảnh: Giang Đình.
Chữa bệnh cứu người bằng bài thuốc gia truyền
Ngôi nhà nhỏ đơn sơ nằm sâu hun hút trong ngõ của Lương y Nguyễn Sỹ Bằng (Mỹ Đức, Hà Nội) luôn tấp nập người vào ra. Người đến chữa bệnh, cắt thuốc cũng nhiều, nhưng người đến để thăm hỏi, cảm ơn, tri ân ông còn đông đảo hơn. Họ là một trong số những người bệnh may mắn được vị danh y này cứu mạng sống trước lưỡi hái tử thần. Nhiều lần đi công tác qua huyện Mỹ Đức, Hà Nội, nhưng mãi lần này, chúng tôi mới có dịp ghé lại nhà ông để tìm hiểu về bài thuốc gia truyền mà nhờ nó, lương y Nguyễn Sỹ Bằng làm nên danh tiếng.
Nói về bệnh xơ gan cổ trướng, ông Bằng diễn giải khả tỉ mỉ cho chúng tôi dưới góc độ khoa học: “Bình thường, khoang màng bụng giữa lá tạng là một khoang không có nước, nếu có chăng chỉ là một ít chất nhầy bôi trơn không đáng kể. Khi giữa 2 lá tạng của màng bụng xuất hiện một lượng dịch ít hoặc nhiều gọi là tràn dịch màng bụng hay còn gọi là cổ trướng. 2 nhóm nguyên nhân chính dẫn đến bệnh là nguyên nhân gây cổ chướng dịch tiết (lao màng bụng, K, viêm…) và nguyên nhân gây dịch thấm (xơ gan, suy thận, tim, suy dinh dưỡng…).
Khi hỏi về bí quyết gia truyền trong phương thuốc chữa bệnh của gia đình, ông Bằng bộc bạch: “Những vị thuốc của chúng tôi đều từ thời Hải Thượng Lãn ông còn truyền lại, ngoài ra còn có thêm một số vị thuốc mới của GS. Đỗ Tất Lợi bổ sung vào bài thuốc Đông y. Bên cạnh đó, nhiều vị thuốc dân gian có trong bài thuốc gia truyền, tôi đều phải nghiên cứu, rồi tự mình lặn lội đến khu vực của các dân tộc người Mường, người Nùng… tìm kiếm bổ sung. Nguyên lý chữa bệnh trong bài thuốc của tôi, đó là thải độc rồi mới tẩm bổ. Nghe thì đơn giản, nhưng với những người hành nghề y, việc giải độc như thế nào lại chẳng phải chuyện ai cũng làm nổi”.
Khi PV gặng hỏi về các vị thuốc cụ thể trong bài thuốc truyền đời chữa xơ gan cổ trướng của gia đình, ông Bằng không ngần ngại “bật mí”: “Đối với thang thuốc uống, những vị thảo dược không thể thiếu là cây xạ vàng, xạ đen, cây chân chim, cây đám khỉ, cây dái khỉ, cây đắng, cây biêu, cây sồi...”. Ngoài ra, còn một số vị khác, ông Bằng bảo đó là bí quyết gia truyền của nhà ông nên không thể tiết lộ cho người ngoài. Cũng theo ông Bằng, hầu hết các vị thuốc chữa xơ gan cổ trướng của các thầy lang đều tương đối giống nhau, tuy nhiên sự thành bại chính ở chỗ pha chế, điều chế sao cho tỷ lệ phù hợp. Cũng từng ấy vị, nhưng nếu tỷ lệ không phù hợp thì kết quả sẽ không cao. “Khi uống thuốc chữa xơ gan cần phải kiêng một số thức ăn và đồ bổ như: Thịt chó, cá mè, lươn, ba ba, phủ tạng động vật, trứng lộn, sữa (trừ một số loại sữa dành riêng cho bệnh nhân đang điều trị - PV), không được dùng các loại thuốc bổ như: Sâm, nhung. Nếu không kiêng được, thì thuốc sẽ không có tác dụng. Thang thuốc đắp cần một số loại thảo dược: Cây khén cò, lá phát bôi đen, lá phát bôi trắng, cây hàm ếch, lá mò dé… Sau khi hái về, ông rửa sạch, giã nhỏ, mỗi thang chia làm 2 phần. Một phần dùng để sơ chế đắp, một phần cho vào tủ lạnh bảo quản hoặc ngâm với rượu để dành”, ông Bằng giải thích thêm.

Cứu người là niềm hạnh phúc

Sau hơn 30 năm hành nghề bốc thuốc, lương y Nguyễn Sỹ Bằng không thể nhớ mình đã cứu chữa cho biết bao người, trong đó có rất nhiều người bệnh viện trả về, Tây y bó tay. Suy nghĩ trầm ngâm một lúc, ông mở tủ lấy ra cuốn sổ đã cũ kỹ, nhiều nét chữ đã phai màu. Cuốn sổ này ông ghi chép lại những “ca khó chữa”, đó vừa là thành quả cũng vừa là bài học sâu sắc trong nghề của mình rồi kể cho chúng tôi nghe.
Trong cuốn sổ của ông Bằng, PV thấy vẫn còn ghi rất rõ, bệnh nhân tên Đạt ở xã Hữu Văn bị xơ gan cổ trướng tình trạng thập tử nhất sinh, bệnh nhân không thể đi lại được, không thể đến khám được nên người nhà đưa đến gặp lương y Bằng để lấy thuốc. Lạ kỳ thay, chỉ uống 3 thang thuốc của ông Bằng thì tình trạng bệnh nhân bắt đầu chuyển biến tốt. Uống thêm vài thang thuốc nữa, anh Đạt hết dịch ổ bụng, có thể tự đi xe máy từ nhà mình xuống chỗ thầy lang Bằng bốc thuốc.

Ngôi nhà của lương y luôn tấp nập bệnh nhân tìm đến.
Ảnh: Giang Đình.
Vị lương y đang trò với chúng tôi thì một bệnh nhân tên Dung ở xã Hòa Chính (Chương Mỹ - Hà Nội) đến chơi. Biết chúng tôi là phóng viên, bà Dung hồ hởi khoe về việc được ông Bằng cứu thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Bà Dung kể lại, năm 30 tuổi (cách đây 27 năm - PV) bà bị xơ gan cổ trướng, đi hết bệnh viện này, thầy lang nọ nhưng vẫn không có kết quả, gia đình cũng chả hi vọng gì nữa. Lần đó, bà may mắn được một người chỉ cho tìm đến thầy lang Bằng. Khi đến đây thì sức khỏe bà Dũng đã yếu lắm rồi, bụng nổi một cục to bằng cái bát ăn cơm, thực sự là không còn mấy hi vọng sống sót. “Lúc đó, ông Bằng định không chữa nữa vì tôi đã quá yếu, chỉ sợ nhỡ may chuyện xấu xảy ra. Nhưng tôi cứ năn nỉ, bảo nếu không chữa thì cũng không sống được, chết giờ cũng không ân hận gì. Người nhà tôi cũng nói vào, nên ông Bằng nhận chữa và cắt thuốc cho tôi về uống, một thời gian sau thì đỡ và khỏi hẳn. Đến nay đã hơn 60 tuổi, tôi vẫn đi làm đồng bình thường và không còn bị tái phát nữa”. Cũng chính cơ duyên đó mà gia đình bà Dung và ông Bằng trở nên thân thiết như người trong nhà, rỗi việc đồng áng, bà Dung lại bảo con cháu chở sang nhà ân nhân chơi.
Một bệnh nhân khác là bà Việt, cũng ở xã Hòa Chính. Bà Việt bị phù thận cấp, nằm điều trị lâu ngày ở bệnh viện nhưng tình hình không thấy khả quan. Khi đến tìm đến chỗ lương y Bằng, mặt bà Việt sưng húp, chân tay bị phù nề. Bà Việt không thể tự đi được, nên mãi đến đêm khuya, con gái mới dìu đến gặp ông Bằng. Sau khi chẩn đoán và xem xét cẩn thận, ông Bằng cắt cho bệnh nhân 3 gói thuốc và thêm 3 nắm lá đặc trị, rồi đưa cho con gái bà Việt mang về. “7 ngày sau, cô gái ấy trở lại vui mừng thông báo mẹ mình đã đỡ nhiều rồi, mặt không còn sưng, chân tay không phù nề nữa và đã đi lại bình thường được rồi. Tôi cắt thêm cho 3 gói nữa cho con gái bà ấy mang về. Độ nửa tháng sau thì một mình bà Việt sang nhà tôi cảm ơn, tôi kiểm tra lại thì thấy sức khỏe của bà trở lại bình thường. Thỉnh thoảng, bà vẫn vào đây chơi và cảm ơn gia đình tôi”, Lương y Bằng nhớ lại.
Rời nhà ông Bằng, điều khiến chúng tôi ngạc nhiên là theo lời bà Dung, bài thuốc đặc trị xơ gan cổ trướng của ông chưa hề được cấp chứng nhận. Bà Dung khẳng định: “Việc ông lang Bằng dùng bài thuốc gia truyền chữa được cho nhiều người, cả dân địa phương ở đây cũng như những bệnh nhân khắp nơi từng được ông cứu sống sẵn sàng đứng ra đảm bảo”. Tuy nhiên, khi trao đổi cùng PV, ông Nguyễn Xuân Hướng, nguyên chủ tịch Hội Đông y Việt Nam cho biết: “Tôi đã từng nghe đến bài thuốc đặc trị bệnh xơ gan cổ trướng của lương y Nguyễn Sỹ Bằng, cũng đã thấy nhiều người ca ngợi bài thuốc này. Tuy nhiên, muốn được cấp giấy chứng nhận, ông Bằng phải có hồ sơ, có đơn và được sự xác nhận của cơ quan y tế địa phương thì Hội Đông y mới có thể xem xét và cấp giấy chứng nhận được. Nếu bốc thuốc cho người bệnh, ông Bằng phải có giấy phép hành nghề do sở Y tế cấp”.
Từng giúp dân hai huyện vượt “đại dịch”
Không chỉ có bài thuốc bí truyền chữa bệnh xơ gan cổ trướng nổi tiếng, ông Bằng còn có thể chữa được các bệnh như ngứa lở, thủy đậu, sởi, quai bị… Theo những người dân ở thôn Đồng Mít cho biết, cách đây hai năm, cả một vùng rộng lớn ở huyện Mỹ Đức và Chương Mỹ bị mắc dịch quai bị. Số người bị bệnh rất đông, người nọ bảo người kia họ đến thầy lang Bằng bốc thuốc. “Chỉ mấy thang thuốc của thầy lang Bằng, con trai tôi và nhiều bệnh nhân khác đã khỏi bệnh quai bị”, bà Phương ở xóm 13 thôn Đồng Mít cho biết.
Giang Đình
 

bluena

New Member
bệnh viêm gan B và xơ gan cổ trướng rất khó trị, nay có người lương y tốt bụng với bài thuốc gia truyền như vầy, nhiều người sẽ rất mừng cho việc này. Mong rằng xã hội càng có nhiều người như vậy.
 
Tuổi
57
Bệnh sởi,thủy đậu,quai bị là bệnh do virus không chữa cũng tự khỏi,bệnh viêm gan B,xơ gan cổ trướng nếu chữa khỏi hẳn được thì lương y này trở thành bác học của thế giới,không nên tin vào quảng cáo chưa có cơ sở khoa học.
 

giakim

Banned
có bệnh thì vái tứ phương. mình cũng chỉ chia sẻ những gì mình biết để giúp ai có bệnh thêm hy vọng
Năm mới chúc cả nhà khỏe mạnh an lành!
 

manhquynh1679

New Member
Tuổi
18
Chào anh ra về mà trong tôi còn in đậm hình ảnh người đàn ông cởi nai lưng, chèm nhèm mồ hôi bên bếp lò xì xụp khói, lo bữa ăn cho vợ. Ngoài sân, chiếc xe honda đầu gà đít vịt cũ kỹ cùng hậu sự kẹo bông tuyến phố - “cần câu” cơm của anh - luôn trong trạng thái “sẵn sàng lên đường chiến đấu”. Ôi! không biết trong cuộc sống này có được bao lăm người đàn ông cần cù và thuỷ chung như thế?
Căn nhà nhỏ như chẳng thể nhỏ hơn được nữa, phòng ngủ và nhà bếp gói ghém cộng nhau trong vài mét thôi. Vuông sân cũng nhỏ, đầy các xác lá bàng cùng vài ủ ấp củi chà que nhánh ma lanh mà anh mang về nhưng chưa kịp chặt gọn. Chị ngồi bó gối trước thềm, mái tóc ngắn loà xoà trước trán, dáng gầy như cò trắng. Mắt chị dõi ra đường chờ đợi, lâu lâu lại chắt lưỡi theo sự sốt ruột của khách: “Hôm nay sao ổng về trễ quá vậy ko biết nữa…”



Đã quá trưa. Tôi chờ hơn cả giờ đồng hồ, rút cuộc rồi anh cũng về, tay xách tay có các đường, sữa, chân giò, su su… bữa nay chắc là anh “vô mánh”. Anh đáp: “Vô hay ra gì cũng vậy, phải nuôi bả như thế mới được!”. Rồi anh xăng xái đi vào bếp, hẹn sau lúc bắc nồi canh xong mới trò chuyện. Hằng ngày, anh đều ra khỏi nhà khi đa số gia đình còn đóng cửa yên ổn ém nhẹm. Nghề bán hàng rong mang những chong chóng, bong bóng, kẹo bông tuyến phố theo các trường học đấy mà, phải đi sớm mới bán lẻ được. Rồi trưa trờ trưa bơ vơ anh mới về, ăn vội miếng cơm lại “bươi” tiếp buổi chiều.

Sẽ không có gì đáng nói ví như đấy là 1 gia đình tuy nghèo nhưng vợ chồng con mẫu đủ đầy, chồng quanh quéo năm bươn chải lo cái ăn cái mặc, vợ trông nom nhà cửa và dạy bảo con chiếc. Nhưng ở đây, người đàn ông này người chồng này thật “vĩ đại” – ít nhất là trong dòng nhìn của tôi. Chuyện là, hai vợ chồng anh sống sở hữu nhau mười bảy năm, hai lần người vợ sở hữu thai nhưng đến tháng thứ tám thì không thể giữ được con vì chị quá yếu. Rồi sau lần sảy thai thứ hai đấy, sức khoẻ người vợ xuống dốc thê thảm, thầy thuốc bảo không thể có thai được nữa. trong khoảng một người phụ nữ sắp 50kg, chị chỉ còn hơn 30kg, cố nhiên phổ biến chứng bệnh, trong ấy có cả bệnh lao phổi (nay đã thời kỳ 2) khiến cho chị gầy xọm và nhom nhem như người sắp lục tuần dù tuổi đời mới 45!

bao lăm năm tháng qua đi là ngần đấy thời gian anh một lòng coi ngó vợ nhưng không phải với một tiếng oán than, cau có hoặc sanh tâm vợ bé vợ mọn để “kiếm chút con” như nghề đời người đời. không nghề nghiệp ổn định, không vốn liếng trong tay, để với tiền nuôi người vợ nay đau mai yếu anh phải giật gấu vá vai, buông cái này bắt dòng nọ để kiếm tiền. Đôi bàn tay đàn ông thô cứng mà vẫn cột từng mẫu bong bóng, dán từng mẫu chong chóng rất mềm mại và xinh đẹp. Bong bóng ế dần vì quá rộng rãi người bán. Anh chuyển sang làm kẹo bông trục đường. Nghề mới này giúp anh với thêm cơm ăn, thuốc uống cho vợ khi đồ chơi trẻ em đã bão hoà. Ngày từng ngày, anh chăm nom chị năm bữa ăn như chăm em bé, cũng uống sữa ngày ba lần, thức ăn chia nhỏ ra đa dạng bữa có rau, củ, giết, trứng…

Việc nhà anh chẳng hề cho chị động móng tay, chị chỉ mang việc duy nhất là ăn cơm, uống sữa và xem ti vi! 1 dòng tivi bé xíu cũ mèm được anh kê tại đầu giường ngủ để chị chẳng hề mất công chuyển động, mệt người. Sau các lúc bôn ba ngoài tuyến đường, anh lại về giặt giũ, thu vén nhà cửa. Căn nhà tí xíu và bày trí đơn giản lắm nhưng giả dụ không mang bàn tay đàn bà thì mang đàn ông cũng là cả vấn đề. thế mà anh đã quán xuyến được cả.

gần như người khuyên anh nên kiếm đại 1 bà để có đứa con mà nựng, chắc chị sẽ ko đề cập gì đâu, bởi anh nào có còn trẻ trung gì nữa! Anh cười: “Biết làm cho sao được, tại dòng số mình nó vậy. Vợ chồng bao năm mang nhau, tui mà bỏ bả đi kiếm người khác thì còn ai lo cho bả đây? Vợ tui đã khổ vì ko được khiến mẹ, sao tui lại có thêm dòng khổ khác nữa?”. Chị ngồi cạnh bên cười hom hem: “Tui cũng biểu ổng kiếm đại đứa con về cho tui nựng kẹ mang, ổng cười mắng tui đề cập xàm hoài à! Mà tui nghĩ, người nào đàng hoàng thì mang thế nào cũng tử tế, người nào này kia kia nọ thì đến cuối đời cũng lăng loàn thôi em ạ! Tui mang phước lắm mới có được người chồng như ổng, ổng bảo chỉ cần vợ chồng ráng sống có nhau là vui rồi”. Nụ cười giãn hết cỡ trên khuôn mặt và vóc hình héo úa đó đã khiến chị như trẻ ra mấy tuổi.

“Trưa nay tui về muộn, đi bơm bong bóng sinh nhật, cũng kiếm được vài chục ngàn. Chiều bán kẹo kiếm mười mấy nghìn nữa. Vậy là hôm nay hơi rồi. Chỉ ngán mùa mưa, dòng gì cũng ế. nhiều khi không có đồng nào. Nhưng ngán nhất là bả cứ sổ mũi, nhức đầu, nóng lạnh, mệt... Đi bán mà cứ lo không biết ở nhà vợ mình ra sao. Tui không mong gì lớn lớn cả, chỉ mong mình đừng bệnh đau gì, bán buôn đắt hàng để nuôi vợ tử tế hơn mà thôi” người đàn ông “vĩ đại” ấy tâm tình đề cập sở hữu tôi như thế.
Trên bếp, nồi canh chân giò hầm su su đã chín, thơm tới phát thèm. Chào anh ra về mà trong tôi còn in đậm hình ảnh người đàn ông cởi trần, tèm lem mồ hôi bên bếp lò xì xụp khói, lo bữa ăn cho vợ. Ngoài sân, mẫu xe honda đầu gà đít vịt cũ kỹ cùng hậu sự kẹo bông trục đường - “cần câu” cơm của anh - luôn trong hiện trạng “sẵn sàng lên đường chiến đấu”. Ôi! không biết trong cuộc sống này mang được bao nhiêu người đàn ông cần cù và thuỷ chung như thế?

Tham khảo thêm những bài viết chủ đề khác:

http://nanifood.com.vn

https://www.youtube.com/channel/UCC6y-o2MX5sUvxk2842Ju9w
 
Bên trên