Truyện cười, truyện ST ABV (xào nấu thêm)

Cô giáo mang vào lớp một viên Đá và hỏi học sinh?
- Các em có suy nghĩ gì khi nhìn vào viên đá này?
công chúa: Em nghĩ đến các hồ cá
cuội : Em nghĩ đến viễn cảnh của hồ thủy sinh
Bombi: Còn em- em nghĩ đến phụ nữ cởi truồng.
-Bombi, sao em lại dám nói bậy như vậy? Đi ra khỏi lớp!
Cô giáo quát
Bombi xị mặt thanh minh:
-nhưng mà lúc nào em cũng chỉ nghĩ đến phụ nữ cởi truồng thật ạ....
 

GHT

Thích ăn phở
Tuổi
45
Món quà tình yêu(Dân trí) -
Hành khách trên xe buýt nhìn đầy cảm thông khi người phụ nữ trẻ xinh đẹp với cây gậy trắng thận trọng bước lên bậc xe buýt. Cô trả tiền người tài xế và đi xuống giữa hai hàng ghế, lần mò tìm chỗ ngồi.
Đã một năm kể từ khi Susan bị mù. Do một chẩn đoán nhầm về y học mà cô gái tội nghiệp bất ngờ bị ném vào thế giới tối tăm, giận dữ, tuyệt vọng và tội nghiệp. Tất cả chỗ dựa của cô bây giờ là người chồng, Mark.


Mark là một sĩ quan không quân yêu vợ bằng cả trái tim mình. Khi Susan bắt đầu bệnh, nhìn cô chìm đắm trong tuyệt vọng, anh đã quyết tâm giúp vợ lấy lại sức mạnh và sự tự tin để trở thành người độc lập trở lại.


Cuối cùng, Susan đã cảm thấy sẵn sàng đi làm trở lại, nhưng cô sẽ đi đến cơ quan bằng cách nào? Trước đó cô thường đi xe buýt, nhưng giờ cô vô cùng sợ hãi không thể tự mình đi quanh thành phố nữa.



Mark tình nguyện lái xe đưa cô đi làm mỗi ngày, mặc dù họ làm việc ở hai đầu khác nhau của thành phố.



Đầu tiên, điều này phần nào an ủi được Susan, và thoả mãn mong muốn muốn bảo vệ người vợ khiếm thị của Mark. Nhưng chẳng bao lâu sau, Mark nhận ra rằng cách này không hiệu quả. Susan sẽ phải bắt đầu đi xe buýt trở lại.



Nhưng cô vẫn quá yếu ớt, quá giận dữ. Cô ấy sẽ phản ứng thể nào? Đúng như anh dự đoán, Susan vô cùng sợ hãi trước ý nghĩ phải đi xe buýt trở lại.


“Em bị mù mà!” - Cô trả lời cay đắng. “Làm sao em biết được em đang đi đâu? Em cảm thấy như anh đang bỏ rơi em”.


Trái tim Mark tan nát khi nghe những lời đó, nhưng anh biết phải làm gì. Anh hứa với Susan rằng mỗi buổi sáng và tối anh sẽ đi xe buýt cùng cô, bao nhiêu lâu cũng được, cho đến khi cô quen và có thể tự đi được. Và họ bắt đầu thực hiện. Hai tuần liên tiếp, Mark trong bộ quân phục và tất cả tình thương yêu dành cho vợ đã đưa Susan đi về mỗi ngày bằng xe buýt.


Anh dạy cô cách dựa vào các giác quan khác của mình, cụ thể như thính giác, để xác định mình đang ở đâu và làm thế nào để quen với môi trường mới. Anh giúp cô làm quen với các tài xế xe buýt để họ để ý đến cô và dành cho cô một chỗ ngồi.


Cuối cùng, Susan quyết định sẽ tự mình đi xe buýt đi làm. Sáng ngày thứ hai đã đến, và trước khi cô rời nhà, cô vòng tay ôm Mark, người bạn đồng hành đi xe buýt tạm thời của cô, chồng cô, và người bạn thân nhất của cô.



Mắt cô tràn lệ của lòng biết ơn về sự chung thuỷ, kiên nhẫn, và tình yêu của anh dành cho cô. Cô tạm biệt anh, và lần đầu tiên, họ không đi cùng nhau nữa.



Thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm… Mỗi ngày cô vẫn hoàn toàn tự đi, và Susan chưa bao giờ cảm thấy thoải mái như thế. Cô đang làm điều đó! Cô đang tự mình đi làm.


Sáng thứ Sáu, Susan bắt xe đi làm như thường lệ. Khi cô trả vé để xuống xe, người tài xế nói: “Cô gái, tôi thực sự ghen tỵ với cô đấy”. Rút cuộc, ai trên trái đất này lại ghen tị với một người phụ nữ mù, người đã đấu tranh để tìm thấy lòng dũng cảm, sự can đảm để sống như cô? Tò mò, cô hỏi người tài xế: “Tại sao?”


Người tài xế trả lời: “Cô biết không, suốt tuần qua, sáng nào cũng vậy, một quý ông lịch lãm trong bộ quân phục đứng bên góc đường bên kia dõi theo cô khi cô xuống xe buýt. Anh ấy đảm bảo cho cô đi qua đường an toàn và dõi theo cô cho đến khi cô vào hẳn nơi làm việc mới thôi. Sau đó anh tặng cô một nụ hôn gió, tặng cô lời chào nhẹ nhàng và bước đi. Cô thực sự là một người phụ nữ may mắn”.



Những giọt nước mắt hạnh phúc chảy dài xuống má Susan. Mặc dù không thể nhìn thấy anh ấy bằng mắt, nhưng cô vẫn cảm thấy sự hiện diện của Mark bên mình. Cô may mắn, quá may mắn, vì anh đã tặng cô một món quà còn quý giá hơn một đôi mắt, một món quà cô không cần nhìn thấy để tin tưởng - món quà tình yêu có thể mang ánh sáng đến một thế giới đầy bóng tối.
 

HUY HNNT

Lãng du
Tuổi
54
Khi học sinh làm người hùng

Cô giáo giảng bài: “Hành động cứu một người khác thoát khỏi tai nạn chết người thì có thể coi như một người hùng. Các em hãy thuật lại hoặc tưởng tượng ra một cảnh mà trong đó các em chính là những người hùng”.
Bài làm của một học sinh: “… Hôm qua em thực sự trở thành một người hùng, khi em cứu sống cháu ruột của mình. Em đã thực hiện việc đó bằng cách tráo vỉ thuốc tránh thai của chị em bằng vỉ thuốc rởm…”. (ST)
 

HUY HNNT

Lãng du
Tuổi
54
Tiên nữ[/B]

Vợ thấy chồng sửa soạn đi chơi bèn nhắc:
- Này anh, khi chưa cưới nhau anh bảo sống ở nhà rất hạnh phúc, gần em như gần tiên nữ kia mà?
- Đúng thế, nhưng lúc đó anh không hiểu gì về tiên nữ cả!

*
* *
Ông và cháu

Cháu:
- Sao ông không đi làm việc như bố?
- Người ta còn trẻ thì cố học hành. Còn già thì phải nghỉ ngơi. Mai này cháu sẽ làm gì?
- Cháu sẽ làm người già ạ!
 

HUY HNNT

Lãng du
Tuổi
54
Suýt oan gia

Chuyện kể rằng trước hôm NATO ném bom vào LB một ngày, hệ thống nghe lén đã ghi âm được giọng nói một nữ quân nhân thốt lên trong nhà tắm: “Trời ơi, ngay ngày mai, nơi này sẽ tan nát”.
Tất nhiên nữ quân nhân ấy đã bị bắt ngay sau đó vì bị tình nghi là gián điệp. Trước hội đồng quân nhân, cô đã mếu máo giải thích rằng: Lúc đó cô đang tắm, khi đang kỳ cọ tới khu vực dưới rốn, thì cô bỗng nghĩ tới ngày mai mình sẽ phải lên xe hoa về nhà chồng, một cuộc hôn nhân mà cô không mong muốn, bất giác cô đã thốt lên câu nói trên, dẫn đến bị tình nghi như đã biết.
 

HUY HNNT

Lãng du
Tuổi
54
Chữa bệnh nghiện sex

Có một cụ ông và một cụ bà, trông tuổi chắc cũng tầm tầm U70 rồi, tới phòng mạch nọ.

Trước cửa phòng mạch treo biển chuyên liệu pháp cho sex. Bác sĩ trực hỏi:

- Cháu có thể giúp gì cho hai... cụ?

Cụ ông phều phào:

- Ông có thể để chúng tôi cùng vào phòng bên, chúng tôi sẽ quan hệ. Ông hãy nghe tiếng thở của chúng tôi được không? Chúng tôi nghi là bị nghiện sex.

Bác sĩ hơi bị ngạc nhiên, nhưng cũng đồng ý. Khi hai người “làm việc” xong, bác sĩ nói:

- Với nhiều năm kinh nghiệm trong chuyện này, cháu chắc chắn không có vấn đề gì cả. Rồi ông bác sĩ thu của họ 20 đô-la.

Tuần sau, hai cụ già lại dắt nhau tới, xin “vào phòng bên cạnh” như lần trước. Bác sĩ lại phán không có vấn đề và thu 20 đô-la.

Chuyện ấy xảy ra dăm tuần liền. Đến một hôm, bác sĩ không thể kìm nén được bèn hỏi

- Chính xác thì các cụ định khám cái gì vậy?

Cụ ông cười nhe... lợi:

- Chúng tôi không định khám gì cả. Tôi và bà ấy vốn là người tình cũ, 50 năm rồi mới gặp nhau.

- Vâng?

- Bà ấy đã có chồng, tôi đã có vợ nên chúng tôi không thể tới nhà bà ấy được, cũng không thể tới nhà tôi.

Bác sĩ vẫn chưa hiểu:

- Thế thì sao ạ?

- Khách sạn luôn đòi 90 đô-la một lần như vậy. Nhà nghỉ cũng đòi tới 50 đô-la. Chúng tôi thực hiện việc ấy ở đây với 20 đô-la.

Bà cụ đế thêm:

- Và còn lấy lại 10 đô-la từ bảo hiểm y tế nữa chứ!

- ??!
 

HUY HNNT

Lãng du
Tuổi
54
Đi đôi

Bà mẹ nói với con trai:
- Để mẹ giới thiệu con với một cô gái mà mẹ đã chọn: đó là một cô gái đẹp, mắt to, mũi cao, môi trái...
- Con hiểu rồi, tức là con phải nấu cơm, giặt giũ... làm mọi thứ chứ gì!
 

binhchau

Member
Tuổi
61
binhchau xin góp vui vài hình ảnh...<script src='http://imageshack.us/shareable/?i=anhhai.jpg&s=838&p=tl' type='text/javascript'></script><noscript></noscript>..."đằng său chả thấy gì..."
 

M.A

Member
có tí vui ,

có tí vui gửi các bạn ; cụ mới 80 đan lồng gáy , các cháu trăng tròn ghé lại xem , cụ ơi thưa cụ làm gì vậy , cụ tủm tỉm ràng làm nuôi cu , mau mòm một cháu xin hỏi cụ , bao giờ cu cụ cục cù rù ,
 
Last edited:

binhchau

Member
Tuổi
61
CHUYỆN CƯỜI

:devil:Chuông điện thoại vang lên ,vợ nhấc máy.Tiếng người chồng gọi về : – Em à ? Anh đây! hôm nay anh ăn cơm ở nhà anh Nam và có việc về muộn chút .Em ăn đi đừng đợi anh nhé em yêu. -Vâng ! anh nhớ giữ gìn sức khoẻ nhé anh yêu – Người vợ gác máy và quay sang nói với người bên cạnh : – Nó đang bảo nó ở nhà anh cơ đấy=))
 
Bên trên